ĐÊM NÔ-EN
Thành phố khoát tay nhau sóng đôi,
Lên đồi cao hay xuống phố xuôi,
Đèn màu nhấp nháy qua cành lá,
Đèn đường xanh tỏa sáng áo xênh xang.
Nôen! Nôen! Nôen!
Tôi lạc loài giữa lễ hội phô trương,
Bầu trời trong quạnh quẽ trăng liềm,
Không biết mấy lần đi lên xuống,
Tôi kiếm sao mình giữa khoảng không.
Chuông đổ nhà thờ lễ nửa đêm,
Âm thanh trong suốt gợn vai mềm,
Tôi chợt lắng lòng trong biển nhớ,
Vào giáo đường thắp nến cô đơn.
Chúa Hài Nhi mở mắt mỉm cười,
Lung linh ánh sáng ngập trong tôi.
Nhiều người sóng đôi đi dự lễ,
Còn tôi bên Chúa mới chào đời.
Nôen! Nôen! Nôen!
Bài thánh ca đêm thánh bắt đầu,
Tôi gặp Người đến giữa đêm đông,
Chúa hãy ngủ yên,
Lòng tôi cũng vậy.
Cuộc hành trình sắp đến:
Hết cô đơn.
(trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

