DÒNG SÔNG

Quê hương tôi là những thiên hà,
Đời ngắn ngủi bạn ơi !
Chỉ ngoài cõi trăng sao,
Ngôi nhà ta chân thật…
Thân xác ta chiếc xe mòn cũ,
Rồi sẽ thành sắt vụn chẳng bao lâu .
Chỉ tinh thần ta sống mãi
Chẳng phai màu.
@
Bạn chăm chút xác thân chờ chết,
Như chiếc xe chuẩn bị đi xa,
Tít tắp xa cuối dãy Ngân hà.
Giữa vô minh bạn không thể biết ,
Phương tiện ở ngoài ta vô ích.
@
Và đáng tiếc nếu không thể biết,
Tự thẳm sâu của nội tâm thanh khiết
Một dòng sông chảy đến mọi tinh cầu…