VUÔNG KHĂN

Những sợi dọc trắng tinh
Tạo thành canh vải mới;
Thoi đưa tới đưa lui,
Dệt thành khăn cô đội.
@
Sợi dọc liền sợi ngang,
Như ngày tiếp nối ngày.
Khéo léo đôi bàn tay,
Cô trải lòng trên vải.
@
Khăn phập phồng trong gió,
Cánh buồm trên sóng đời.
Khăn chưa thương chưa nhớ
Che kín tóc buông lơi.
@
Khăn ủ hương mái tóc,
Thơm hoa dại ngoài đồng.
Hai mép cánh bạch hồng
Vẫn còn phong kín nhụy.
@
Khăn ngửa mặt trời cao,
Nắng mưa là ân huệ.
Khăn đội cả trăng sao,
Theo chân Ngài cứu thế.
@
Khăn còn thương nhớ ai?
Đấng Thiên Sai đã đến;
Hôm qua tiễn chân Ngài
Lên đỉnh cao núi Sọ.
@
Thập giá vác trên vai,
Ba lần Người ngã quỵ
Cô chạy đến bên Ngài,
Lấy khăn lau nhan thánh.
@
Khăn liền ghi lưu ảnh
Một Thiên Chúa khổ đau,
In từng nét nhiệm mầu
Thánh nhan lên vải trắng.
@
Sợi dọc liền sợi ngang
Sợi nào thấm mồ hôi,
Sợi nào thấm máu tươi,
Mồ hôi trộn máu hồng.
@
Còn sợi nào im ắng
Sướt mũi nhọn mão gai
Còn sợi nào ướt đẫm
Lệ cô khóc thương Ngài.
 
    (trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)