THƠ LÊ ĐĂNG NGÔN 2

Thứ sáu - 02/04/2021 03:27
THƠ LÊ ĐĂNG NGÔN 2
SAO BIỂN XANH
 
Sao biển hàng dương xanh
Lối mòn reo bước chân  
Ê a chiều nắng gọi
Xao xuyến tận lòng thanh
 
Sao biển rừng dừa xanh
Cho quả ngọt thơm lành
Như muôn vàn trái chín
Hương tỏa khắp mênh mang
 
Sao biển nỗi niềm xanh
Thơ ngây nhuộm cung đàn
Khát vọng từng con sóng
Lý tưởng sống tuôn tràn
 
Xanh xanh, sao biển xanh
Vòng đời cứ mong manh
Nổi chìm như con sóng
Sóng bờ mãi vây quanh.
 
NHỊP XƯA…
 
Như là chưa nói hết
Những gì Xuân trong tôi
Mơ về ngày thơ ấu
Cười dấu kín đôi môi
 
Như là chưa thổ lộ
Những gì đang nghĩ suy
Yêu thương cùng vương vấn
Về năm tháng qua đi
 
Như là còn mong đợi
Còn thao thức bên song
Thời gian ơi dừng lại
Chắp nhịp cầu thương mong
 
Như đang còn sao biển
Một chiều soi bóng gương
Quay về nơi bến cũ
Sóng vỗ nhịp hàng dương.
 
CUNG ĐÀN XƯA…
 
Ave Maria, stella Maris
Cung đàn thấm giọt nhớ lung linh
Bồng bềnh ngân nga cung trầm bỗng
Vùng mênh mông nhớ, dạt dào tim
 
Du dương hát đồng dao Sao biển
Trầm bỗng theo về nỗi nắng mưa
Nối nhịp muôn phương tình Hội Ngộ
Tim trào dậy sóng Cung đàn xưa.
 
MẸ VẪN CHỜ CON
 
Con biết Mẹ hiền vẫn mong con
Lòng mẹ, tháng năm trôi mòn mỏi
Hơi ấm Mẹ ngày xuân ngóng đợi
Sưởi lòng con lạnh lẽo tha hương
 
Mẹ ơi, lặng lẽ những mùa xuân
Quê hương Mẹ đón giao thừa muộn
Mồng một bên song mẹ ngóng buồn
Con vẫn không về xuân cùng Mẹ
 
Đếm thời gian, con mãi hẹn về
Rồi xuân đến xuân đi vắng bóng
Hình hài con khuất cuối đường quê
Xuân về cay trong đôi mắt Mẹ
 
Mẹ ơi, xin tha tội
Con mãi còn xa lối
Nỗi nhớ mẹ trong con
Vẫn tràn dâng đau xót
 
KHOẢNH KHẮC
 
Khoảnh khắc về chốn cũ
Nghe lại lời kinh xưa
Êm đềm ru tiếng mẹ
Thèm nhịp võng đong đưa
 
Lối cũ chiều thênh thang
Nhà ai thôi khói bếp
Nhịp nôi buồn đi hoang
Tà áo xưa buông nếp
 
Khoảnh khắc trong hoàng hôn
Cơn mơ bỗng chập chờn
Bao nhiêu chiều dĩ vãng
Ẩn hiện về trong sương
 
Khoảnh khắc về ban mai
Nhìn sương lăn ghềnh lá
Vẫn còn đấy chưa phai
Tiếng thời gian trên đá…
 
NHỚ MẸ
Ngày sinh nhật con, ngày của mẹ
Một ngọn nến hồng, chảy thương yêu
Con biết ngày xưa, có những chiều
Lới ru bên nôi, hoàng hôn tím
 
Thắp sáng đời con, từng giọt nến
Chảy thấm lòng mẹ những âu lo
Bình minh trong con hình bóng mẹ
Dệt những canh thâu mẹ à ơi
 
Con trải niềm thương suốt một đời
Như một lời kinh dù không trọn
Bé nhỏ tìm vòng tay vuột mất
Vẫn là con đấy, mẹ hiền ơi.
                        (Lê Đăng Ngôn. Mùa  Xuân Đinh Hợi)

Tác giả Lê Đăng Ngôn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây