THUNG LŨNG HOA NHÂN VỊ

Thứ ba - 05/07/2022 02:30

THUNG LŨNG  HOA NHÂN VỊ

THUNG LŨNG
HOA NHÂN VỊ
 
          Thơ Dã Tràng Cát
 
Gặp lại em giữa thung lũng cỏ hoa 
Mắt tự tin tóc trần soi bóng nắng 
Mùi đất mới dậy thơm hương thanh lặng 
Những ngày xưa, cỏ dại cứ thật vui 
 
Vườn ngâu ấy dậy cảm thức bùi ngùi 
Ngỡ thuở nhỏ hai mình mơ ráng đỏ 
Tây Nguyên lắng tiếng cồng xưa rền đó 
Vũ điệu bay cỏ say nắng mất rồi 
 
Bất giác gọi, yêu lắm dã quỳ ơi
Tạ Cao Xanh dát vàng nơi phố núi 
Suối đá cuộn em nằm trôi giả đuối 
Róc rách hoài tiếng nước rủ ra đi 
 
Đời hiệp nhất chẳng ngại buổi phân ly 
Linh hồn ta rạng ngời trong đôi mắt 
Đúng lúc khép ta được về Chốn Thật
Ngôi nhà chung của diệu ái Thiên Linh
 
Và muôn đời... hoa nhân vị tỏ mình.
 
Dã Tràng Cát
5/7/2019 cảm hoạ thơ Thái Anh qua thi phẩm “Anh đi tìm”.
—————-
 
ANH 
ĐI TÌM
                 Thơ Thái Anh
 
Anh đi tìm Đà Lạt một mùa hoa 
Tìm dáng em la cà trong ánh nắng 
Bởi nhớ ai mùa thu như tĩnh lặng 
Thông buồn im nên gió chẳng reo vui 
 
Nhớ hay thương sao mưa nắng ngậm ngùi 
Mưa đường dốc sụt sùi màu đất đỏ 
Kỷ niệm chung vẫn còn nguyên ở đó 
Lời em trao anh để gió bay rồi 
 
Anh lại tìm Đà Lạt mùa thu ơi !
Trời bỗng thấp lưng chừng nơi ngực núi 
Trong thung lũng buổi chúng mình đắm đuối 
Mưa lại buồn khắc khoải tiễn người đi 
 
Em đâu rồi một cánh hoa lưu ly 
Mây chiều rối khi mình trao ánh mắt 
Bức tranh tình đã dường như vẽ thật 
Để bây giờ thủy mặc nét điêu linh 
 
Để bây giờ ....Anh chẳng phải chính mình ...
 
Thai Anh , 29/6/2019

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây