TÌNH VĨNH CỬU
Thơ Dã Tràng Cát
Bởi chính Người
Miền Vĩnh Cửu
Tình yêu Người bao phủ cả phận tôi
Tâm tín thác tâm đá côi tạc khắc
Với chính Người
Hồn Vĩnh Cửu
Suốt cuộc đời chuyện sử tình tôi nhắc
Cửa Phục Sinh khai mở những dấu chôn
Từ chính Người
Phúc Vĩnh Cửu
Chúc Bình An, Người đã chạm môi hôn
Cuộc trần gian chữa thương mọi đau nhức
Trong chính Người
Tâm Vĩnh Cửu
Tình yêu ấy nhịp làn hơi lồng ngực
Dạy lứa đôi học sống cõi nhiệm sâu
Chỉ chính Người
Ơn Vĩnh Cửu
Người lặng thầm
kết hợp “một” trong nhau
Tình Tạo Hoá xây cho đời miền nhớ.
Dã Tràng Cát
Mùa Phục Sinh ‘2019, cảm hoạ cùng Vĩnh Thiên Kim qua thi phẩm “Thôi Hết Rồi”
Minh hoạ: Tranh của hoạ sỹ Nguyễn Đình Thuần
——————
THÔI HẾT RỒI
Thơ Vĩnh Thiên Kim
Thôi hết rồi,
Từ nơi trái tim tôi
Một hình bóng
Một cái tên đậm khắc
Để từ nay
Sẽ không còn gợi nhắc
Chuyện ân tình
Thôi nhé hãy vùi chôn
Áng mây chiều
Xa vắng bóng hoàng hôn
Tôi thổn thức
Vì trái tim đau nhức
Rên xiết lên
Từng cơn nơi lồng ngực
Vết tích nào
Anh để lại hằn sâu
Tôi nhủ thầm
Thôi hãy cố quên nhau
Rồi năm tháng
Sẽ phai nhòa thương nhớ.
Vĩnh Thiên Kim