​​​​​​​NƯỚC MẮT MẸ

Thứ hai - 29/03/2021 03:17
NƯỚC MẮT MẸ

Đêm dâng mây nổi trăng chìm
Đường về gió lạnh tiếng chim gọi sầu.
Mẹ đi trong bóng đêm sâu.
Đường đi cây rũ gục đầu than ca.
Mẹ về châu lụy tuôn sa
Lê thê buông xõa kéo qua cỏ sồi,
Đường sầu thấm máu con rơi
Từ dinh quan trấn lên đồi Can vê
Rơi trên đỉnh núi bi-ai
Rơi trên đường bụi, bám đầy cỏ thâm
Mẹ đi khóc tủi rên thầm
Mẹ về lặn lội muôn phần đau thương.
Nhớ Con xa cách đêm trường
Nhớ Con lạnh lẽo trên giường sân-si,
Nhớ Con trong buổi lâm-ly
Nhớ con mặt mũi thâm sì mét meo.
Trơ trơ nằm lặng một chiều
Chẳng rằng chẳng nói những điều Mẹ thưa.
Đường về buồn trải sầu đưa.
Đường về lụt lệ xẻ cưa can tràng
Đường về cô quạnh vắng tanh
Đường về u ám gió than não nùng

…Mắt con xưa sáng như đèn
Chiếu soi hang đá Be-lem sáng ngời.
Làm cho đổ núi nghiêng đồi
Làm say tinh tú đất trời gió mây,

Sáng hơn sao tỏ trăng đầy
Sáng hơn dương ngọ giữa ngày thanh quang
Mà rầy nhắm lại tối tăm,
Chẳng nhìn mắt Mẹ lệ tràn suối đau.
Chẳng nhìn môn đệ ủ sầu,
Mắt Thầy ngậm khóc lòng rầu héo hon.
Chẳng soi Mẹ bước long đong
Trong đêm vĩnh quyết tủi hờn than rên.
Đứng lâu nhìn chỉ thêm phiền
Đứng lâu ôn lại càng thêm não nùng.
Mẹ về qua giữa cánh đồng
Mẹ về qua lối đường thông não nùng;
Ba lần Con ngã Mẹ dừng,
Cúi trông vũng máu lạnh lùng tâm can.
Mẹ ngồi khóc tủi rên than.
Thương Con ôn lại ba lần thảm thê.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây