CÁNH CỬA NƯỚC TRỜI

Thứ tư - 31/03/2021 03:52
CÁNH CỬA NƯỚC TRỜI
(Mc 4,35-41)

Thầy ơi sao Thầy lội xuống đó?
Sông Jordan chỉ là con sông nhỏ
lều bều lá đổ với rêu xanh
Con người tội lỗi, đã đành
con sống, rác rến của dòng sông,
mà vẫn tưởng đời mình thơ mộng!
Có muôn ngàn cách cho Thầy ngự đến
như Hoàng Thân Thiên Tử
nơi cung vàng điện ngọc
cột nạm xà cừ
cửa chạm rồng leo
nhã nhạc hoà theo
tiếng triều bái của quần thần đệ tử
Nhưng, không phải thế,
Thầy hạ mình, hạ mình thẳm sâu,
cúi đầu nhận nước trần gian bể dâu
nơi chứa đầy tồi tệ
ngày ngày loài người xâu xé nhau...
Dòng nước nào dám rửa
Bàn tay nào dám rửa
Đấng Toàn Năng?
Vì Yêu? Một Tình Yêu lạ lùng quá đỗi!
không đo lường phản bội
không tính toán thiệt hơn
Vì Yêu, chết thảm không căm hờn
chỉ lấy Yêu Thương mà đãi ngộ ...
Từ Thầy chịu Phép Rửa
Cửa Trời đã mở cho muôn dân
Và tình yêu tuôn đổ nhân trần...
Cửa Trời, Thầy không mở bằng tay
mà bằng chính Máu Thịt mình rơi rụng...

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây