TỘI

Thứ tư - 31/03/2021 03:36
TỘI

(1 Gioan 3: 19-20)
Con mắc tội những ngày lẩn tránh
Trông thấy Cha chẳng muốn nói cười,
Tuy hiện diện lòng đã xa xôi
Con bỏ mặc hồn mình khép lối.
Ba ngày dài, cuộc đời ủ rũ
Như có gì bao phủ chung quanh,
Đèn thắp sáng hồn con vẫn tối
Thế gian thành buổi chợ không người,
Đường đi Lễ bỗng thấy xa xôi
Chồng sách cũ không buồn mó tới,
Con bỏ Cha sao Cha không nói?
Cha lặng thinh đau đớn một mình!
Biên giới tội, trời ơi! dễ quá
Con bước qua, không thấy, vô hình!
Khi không ngờ sai lạc điêu linh
Chính là lúc ân tình phai nhạt ...
Con tim mềm không phải đồi cát
Để gai buồn mọc đất hoang vu,
Xa nhau rồi, sương phủ mây mù,
Nẻo âm u nghẹn lời thương mến ...
Hồn đi lạc, quay về tìm bến
Con xin Cha, con biết tội rồi,
Đọc kinh cầu mỏi quá đi thôi
Dang tay rộng, xin lời dung thứ!

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây