MONG THẦY

Thứ hai - 17/05/2021 04:43
MONG THẦY

Người đi vắng, hồn con thành sa mạc
Bặt lời vàng, câm tiếng nhạc du dương.
Người đi vắng, môi tươi thành sa mạc
Tên dịu dàng phai nhạt nghĩa yêu thương.
Người đi vắng, đường đời thành sa mạc
Thiếu Bạn đường, lữ khách gặp tai ương.
Người đi vắng, bình mình thành sa mạc
Nơi hẹn hò, vắng lặng bóng Tình thương.
Người đi vắng, phương trời thành sa mạc
Vầng thái dương đã vội lặn Đoài phương.
Người đi vắng, canh thâu thành sa mạc
Ngọn đèn khuya đã chết lịm đêm trường.
Người đi vắng, nhà này thành sa mạc
Đâu Bàn thiêng để hy tế Tình thương.
Người đi vắng, Bữa ăn thành sa mạc
Ai ban trao Bánh Rượu, tiệc miên trường.
Nhưng Niềm Tin thấm sương đêm sa mạc
Chờ Thánh Linh Đấng An ủi, Tình thương.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây