THƠ ĐỖ VĂN (ĐXT 66)

Thứ năm - 01/04/2021 03:54
THƠ ĐỖ VĂN (ĐXT 66)
 NHỮNG BÀI THƠ
MỪNG XUÂN NHÂM THÌN

THƠ ĐỖ VĂN
XUÂN VỀ TRÊN THÁNH ĐỊA
 
La vang xuân đến, trời mây cao
Gió nhẹ, lá lay động... vẫy chào
Mẹ đứng ngóng trông đôi mắt mỏi...
Con quỳ cầu nguyện trái tim trao...
Người đi lưu luyến, lòng tin tưởng
Kẻ đến bâng khuâng, dạ nghẹn ngào
Cánh én chao nghiêng chào kính Mẹ
Nhang trầm lan toả. Nắng xôn xao
 
Đỗ Văn
 
XUÂN THIÊN QUỐC
 
Cha Cả mừng xuân: lộc Thánh ân
Rộng tay ban phát khắp gian trần.
Tiếng ca trầm bổng, đoàn  tiên nữ
Khúc nhạc du dương, các vệ thần.
Nắng mới bừng lên: mây ngũ sắc
Mai vàng nở rộ: gió thanh tân.
Ai vừa mở cửa Thiên Đàng vậy?
Mẹ đến huy hoàng - Mẹ Chúa Xuân!
 
Đỗ Văn
CẢM ƠN ĐỜI
 
Xin đừng gọi tôi là thầy
Hãy tự nhiên gọi là bác
Vì sách bút cất từ đây
Tóc xanh trên đầu pha bạc!
 
Ba sáu năm, tay mòn phấn trắng
Chiếc xe đạp già sớm mưa chiều nắng.
Học sinh nhiều đứa nên người
Gặp thầy cúi đầu, lưng thẳng.
 
Nhiều kỷ niệm nghĩ đến còn cay mắt
Học trò nhất quỷ, nhì ma
Xe không kính - vẽ vòng tròn, khung sắt
Với trái tim xanh... lái chạy tà tà .
Tây Tiến- gần chục nhà sư khất thực
Đoàn binh không mọc tóc, thầy ơi!
Cười mà nước mắt chực rơi
Thương quá quãng đời bút mực!
 
Ngồi trầm tư... thương một thời cơ cực
Nhiều đêm tí tách mưa buồn...
Giáo án vài tờ, đèn dầu thao thức
Giật mình - gà mơ ngủ gáy đầu thôn.
 
Bước vào lớp học trò đứng dậy
Khen thầy... đẹp trai nhất trường!
Phạt cả lớp đứng nguyên như vậy
Thầy làm nghiêm mà lòng thấy mến thương!
 
Hai ba tuổi, vào đời làm chú giáo
Run run trình diện nhà trường
Tóc chấm vai, tay túi quần, lơ láo...
Thầy cô nhìn ra, chẳng biết "thằng" nào!
 
Lỡ theo đòi nghiệp văn chương
Bài giảng thường vượt ngoài giáo án
Học trò mắt lim dim
Nghe thầy đọc thơ không chán.
Sơ kết học kì
Thầy "được" phê : “chưa đạt yêu cầu!”
 
Ngày qua ngày... cằm lún phún râu
Trò mấy đứa mời thầy đi đám cưới .
Lếch thếch thiếu trên, hụt dưới
Đẹp trai mà vẫn ... một mình!
 
Giờ Ngữ văn cả lớp cười rung rinh
Thầy nhắm mắt, nhọn môi ngâm thơ... thẩn!
Cô giám thị ngang qua nhìn ngớ ngẩn
Thầy trò một lũ ... đười ươi!
 Về hưu rồi, nhiều lúc buồn. Bật cười...
Soi gương nhớ lại ngày đứng lớp
Phấn trắng, bảng đen, mắt tròn xoe chớp chớp...
Những khuôn mặt thân yêu choáng ngợp
Tự hào về mình- con người may mắn
"Sống như ông vô tư, thẳng thắn
Nhưng túi thì cứ nhẵn" . Kệ cha tôi!
 
Bây giờ thì cám ơn đời
Mọi người ơi, xin gọi mình là bác.
Nhiều lúc sáng chiều ngơ ngác
Lại ngâm thơ, sáng tác, thẩn với thơ...
 
Đỗ Văn
 
KIẾP VIỄN PHƯƠNG
 
Tôi trở về đây, dưới giáo đường
Ngoài kia xuân đến nắng hồng vương.
Đứng bên Thánh giá, em buồn nhớ
Quỳ trước Linh đài, mẹ xót thương...
Gió nhẹ mơn man, lòng tĩnh lặng
Hoa tươi thoang thoảng, dạ vô thường.
Thì thầm ai đó đang cầu nguyện
Mắt ướt, thở dài....Kiếp viễn phương!
 
 Đỗ Văn
HÁI LỘC XUÂN
 
Theo bạn lên chùa hái lộc xuân
Thập phương Phật tử bước chen chân.
Xin xăm, cô bé tim hồi hộp
Chọn lộc, trai khôn dạ ngại ngần!
Tay chắp, miệng cầu xin phú quý
Chân quỳ, đầu bái xoá vong ân.
Nam-mô... ai đó vừa chào khách
Tín nữ cười duyên. Chuông khánh ngân...
 
Đỗ Văn
CUNG CHÚC TÂN XUÂN
 
Xuân đến, lỡ đường... .Ngủ bến xe!
Mồng Một ngồi nhìn: khách vắng hoe!
Bánh tét ai rao nghe lạc giọng
Dưa hành bày bán góc hiên hè.
Chó gầy len lén ra đầu hẻm...
Chuột bự ồn ào dưới cống, khe.
Cung chúc tân xuân : ông bảo vệ
Lảo đảo... trên tay chiếc gậy tre!
Đỗ Văn

Tác giả Đỗ Văn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây