CÁC CA KHÚC      (Trong A LO DIVINO)

Thứ sáu - 16/07/2021 23:00
               CÁC CA KHÚC     
          (Trong A LO DIVINO)

Không chỗ dựa thế nhưng luôn vững chắc
Dù sống nơi không ánh sáng, trong đêm
Tôi đến chỗ thiêu hủy mình trọn vẹn.

               I. Linh hồn tôi thong dong không ràng buộc,
Không để mình bị trói bởi thọ sinh
Trên mọi loài, hồn được nâng lên,
Và được sống một cuộc đời êm ái:
Chỉ trong Chúa tôi tìm nơi nương tựa
Đó là điều tôi nói: rất cầu mong
Nên linh hồn cảm thấy thong dong;
Không chỗ dựa thế nhưng luôn vững chắc.

             II. Và dù giữa cuộc đời chết chóc,
Tôi kiên cường đi giữa bóng đêm.
Không nỗi đau nào quá lớn với tôi.
Nếu ánh sáng soi đường tôi còn thiếu,
Tôi vẫn luôn sống cuộc đời thiên giới,
Vì tình yêu trong cuộc đời này
Càng mù quáng, linh hồn càng hư mất
Đi lần mò không  ánh sáng trong đêm.

           III.  Đây công trình tình yêu thực hiện,
Kể từ khi tôi được biết Người,
Người thấy tôi thiện hay ác, xá gì,
Vì tất cả đều trở thành một vị.
Người đã làm linh hồn tôi chuyển hóa
Trong lửa tình yêu êm dịu của Người;
Và như thế tôi thấy mình cháy sáng,
Cháy thật nhanh không sót lại điều gì,
Tôi đến chỗ thiêu hủy mình trọn vẹn.

                 CA  KHÚC LINH HỒN CHỊU KHỔ ĐAU
                  ĐỂ THẤY CHÚA

Con sống, không còn sống cho con
Nên hy vọng của con càng thỏa thích :
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Con không còn sống bởi chính mình,
Không có Ngài, con có thể sống sao,
Không Chúa con, làm sao con hiện hữu,
Một cuộc đời như thế nghĩa gì đâu?
Cuộc đời ấy bằng cái chết ngàn lần.
Con mỏi mòn bởi đời này hư nát,
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Chấp nhận cuộc phù sinh như thế,
Sự sống mình không mất hay sao?
Và đó là cái chết vô cùng,
Nên chừng nào còn được sống với Ngài,
Ôi lạy Chúa, xin Ngài nghe con nói:
Con không muốn một cuộc đời như thế,
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Khi nào không gần gũi bên Ngài,
Đời sống con không còn gì thỏa thích;
Nếu không là chịu chết ở giữa đời
Cũng sống mãi trong điều tệ nhất.
Rồi con phải xót thương con quá sức,
Vì con luôn trả giá ấy cho đời,
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Con cá kia bị lưới kéo khỏi dòng
Tìm an ủi trong cơn đau vật vã
Vì cá ấy sau cùng chịu chết,
Còn hơn là ly biệt dòng sông.
Cái chết nào sẽ xứng đáng với con
Khi đời con rất nhiều nỗi đáng thương,
Sống bao nhiêu không chết bấy nhiêu sao?

Khi con nghĩ tìm được nguồn an ủi,
Gặp được Ngài trong tấm bánh trường sinh,
Giữa cảnh đời lắm nỗi điêu linh,
Con không thể vui mừng trong Chúa!
Và mọi sự dày vò con thêm nữa;
Bởi không gặp Ngài như vẫn ước ao,
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Và nếu con đang sống với niềm vui,
Lạy Chúa con, vì hy vọng gặp Ngài,
Nhưng nghĩ rằng con có thể trắng tay
Khiến lòng con càng thêm sầu muộn.
Nỗi sợ ấy nặng đè lên cuộc sống,
Nên lòng con bám chặt đức cậy trông,
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Lạy Chúa con, xin giữ con khỏi chết,
Xin cho con sự sống của Ngài,
Đừng để con trong cạm bẫy vẫy vùng,
Ngài hãy xem: con vất vả gặp Ngài,
Và nỗi đau đã chiếm đoạt đời con,
Con chết được chỉ vì con chưa chết.

Con ra đi khóc vì con phải chết,
Than thở nhiều về cuộc sống con đây,
Ở cõi trần, mọi phút, mọi giây
Tội lỗi quanh người con siết chặt.
Lạy Chúa con, cho đến tận lúc nào
Con tín trung nói cùng Chúa một lời:
Con sống mãi vì con không chết nữa?

    Gioan Thánh Giá

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây