VĨ CẦM

Thứ tư - 30/06/2021 22:32
VĨ CẦM

Chiều cao nguyên
Nỗi buồn gậm nhấm;
Dai dẳng trận mưa nghiêng
Đan cơn gió lộng.
Một chiều
Không còn tiếng cười trẻ thơ
Trong xóm vắng nô đùa
Dưới những hàng thông,
Cạnh vườn rau lá non mới nhú.
Và từ sâu thẳm lòng tôi,
Bất chợt rưng rưng thổn thức
Những cung nhạc vĩ cầm,
Tiếng mưa buồn trên không
Xuống rừng thông tăm tối.
Âm thanh ấy triền miên day dứt,
Như vang từ ký ức xa xôi,
Từ không gian bí ẩn mịt mù,
Nơi ký ức hoà tan vào quên lãng
Một quên lãng chứa chan niềm an lạc;
Nơi sự chết sẽ mang hình thức khác,
Nơi sự sống điểm trang y phục mới,
Nơi tiếng cười và tiếng khóc trẻ thơ
Vẫn giữ cho ta ý nghĩa tròn đầy,
Vì nơi ấy sẽ thăng hoa mọi sự,
Không còn chứa oán thù,
Không còn gây bi kịch,
Và lòng tôi bỗng lặng lẽ trổ hoa,
Ngay giữa khu vườn xưa sầu muộn.
Thôi hãy quên những tháng ngày vần vũ
Như cơn mưa này còn rơi mãi dầm dề,
Trên co ro đồi núi cao nguyên,
Giữa gió và rừng thông
Giữa những cung nhạc vĩ cầm.

    Vĩnh An
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây