BỞI NGƯỜI TA VÔ TÌNH

Thứ hai - 15/03/2021 21:56
BỞI NGƯỜI TA VÔ TÌNH

Đồi cao thăm thẳm chiều xưa
Một cây gỗ đã nở hoa thập hình
Hai nghìn năm vẫn trung trinh
Hoa xưa còn đó giữa nghìn bão giông...
Hoa tình yêu đẹp lạ lùng
Màu hoa thẫm đỏ máu chàng yêu tôi
Tình yêu tự thuở xa xôi
Chàng như thể đã thề bồi cùng ai!

Hôm nay dưới nắng ban mai
Ngắm cây hoa đỏ, gió lay cõi lòng
Ngày xưa máu chảy ròng ròng
Ngày xưa tim ấy lưỡi đòng đâm thâu...
Hai nghìn năm lẻ về đâu
Tim tôi mang nặng nỗi sầu ăn năn
Bởi tôi đã trót phụ chàng
Bao năm lạc bước hoang đàng tuổi xuân!

Bây giờ tôi đã dừng chân
Quay về bến đợi muôn vàn yêu thương
Tôi nghe trong gió tỏa hương
Nồng nàn hoa đỏ tình thương của chàng...
Đồi cao giá gỗ vững vàng

Cho tôi say ngắm, lên đàng ra đi
Tôi theo một mối tình si
Cùng cây hoa đỏ tôi đi giữa đời!

Ôi, màu hoa đỏ tuyệt vời
Máu con tim ấy ngời ngời lửa yêu!!!
Một bông hoa đỏ huyền siêu
Thánh tâm rực lửa tình yêu Con Người.
Vì yêu, Chúa chẳng tiếc đời
Hóa thân chuộc tội cho loài người ta
Trái tim Con Chúa mở ra
Chịu đâm thâu bởi người ta vô tình!...
Viết trong ngày lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu

12/6/2015
Vũ Thủy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây