MỀM THEO LỆ ĐÁ

Thứ hai - 19/04/2021 04:27
MỀM THEO LỆ ĐÁ

Chiều ấy...
Có một người cô đơn trên thập giá
Dáng tiêu điều buộc lệ đá phải tuôn rơi!

Ôi rùng rợn! Hỡi người ơi có thấu:
Những dấu đinh ghim hết thảy tội trần
Những vết roi xé rách cả châu thân
Một mão gai sỉ nhục xiết trên đầu
Một mũi đòng xuyên thẳm cạnh nương long
Ai đong nổi tình Người trên thập giá?

Chiều hóa lạnh vì cô đơn vây bủa...
Một mình ai, trên thập giá của mình!
Đã vì ai, rướn mình rên “Ta khát!”?

Ôi chua chat, mối tình trên thập giá
Mãi chiều nay lệ đá vẫn tuôn rơi
Vì Người đó vẫn còn rên “Ta khát!”

Có ai về đỉnh đồi xưa bát ngát
Để tìm xem bụi cát của năm nào
Tảng đá nào chứng kiến chuyện ngày xưa
Mà sôi sục! Mà nứt đôi! Mà vỡ nát!
Mà thương Người đã khát bởi vì yêu !
Mãi chiều nay vẫn còn rên «Ta khát!»:
Khát vì lòng người là sa mạc cát hoang vu!

Ôi, tiếng rên như xé nát trời chiều!
Ai thấu hiểu vì sao Người mãi khát
Sẽ nhận ra cơn khát giữa lòng mình
Là cơn khát của tình yêu dâng hiến!

Người đã yêu và đã chết vì yêu
Tình yêu ấy còn giăng trên hập giá
Cho những ai đang khao khát tình người!

Ôi, cơn khát chiều nay trên thập giá!
Chẳng lẽ nào chỉ lệ đá khóc thôi!
Có hồn tôi đang mềm theo lệ đá!

Vũ Thủy
Chiều thứ Sáu Tuần Thánh năm 2012

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây