CÁNH HOA TỪ KHE NỨT
Một bức tường được xây rất kỹ,
Còn dính theo chút đất trong hồ,
Một đốm đen giữa lớp gạch khô,
Nằm giấu mặt tháng ngày yên nghỉ.
@
Đất ấy giữ hạt mầm rơi rớt,
Nhỏ tựa đầu kim, quá nhỏ nhoi,
Hứa cùng ta một đóa hoa tươi,
Hạt giam hãm giữa miền tăm tối.
@
Mầm hứa hẹn hoa cười sáng chói,
Hoa tự do bung nở dưới trời,
Dẫu tường xây bít kín nẻo đời,
Cắt tình người phân chia ranh giới.
@
Mùa tiếp mùa nắng mưa bão táp,
Mở nhẹ nhàng vết nứt thời gian,
Qua kẽ nứt mặt trời lay gọi,
Hạt mầm xanh tỉnh giấc mơ màng.
@
Sức sống lại bừng lên rạng rỡ,
Nhận vuốt ve của khí dương hòa,
Chào ánh sáng cành hoa hớn hở,
Pha thêm màu cho nắng xuân tươi.
@
Gặp u buồn cay đắng một người,
Ta có sẵn nụ cười an ủi?
Ánh mắt có khơi nguồn hy vọng,
Sự sống phục hồi, bóng tối rút lui?
@
Một nụ cười bạn ơi đừng dè sẻn!
Vì biết đâu hơi ấm chân tình,
Gọi mưa xuống hạt mầm khô cứng:
Hy vọng chôn vùi vươn nở lung linh.
(trích Tập thơ: Lời Kinh Dâng Tiến-Vĩnh An)

