“Nhưng Đức Giê-su bảo họ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.” Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.”
(Mt 13,54-58)
Thinh không chuyển hoá ánh hồng hướng lên
Nhủ con ngước mắt lòng hiền
Chào Cha, Thiên Phụ ngự Miền Xót Thương
Thái dương dung dị diệu thường
Bao đời nhân thế gọi “Ông Mặt Trời”
Tưởng như tiềm thức hợt hời
Tiếng Cha vẫn lắng đáy lòng trẻ thơ
Mượn thiên nhiên chỗ phượng thờ
Mượn con tim cấm nhịp lời tụng ca
Ngài trong ta ngự giữa nhà
Mà ta hờ hững tưởng xa ngàn trùng
Yêu nhau vì có Cha chung
Ghét nhau quên mất con cùng một Cha
Vỗ tương lai sóng vị tha
Chính là “phép lạ” giao hoà biển yêu
Hoàng hôn phút cuối ráng chiều
Trăm năm sẽ kết mọi điều phúc vinh
Nguyện ơn “phép lạ” Phục Sinh
Xuôi tay nhắm mắt, quê mình về thôi
Lá ơi sao gió bồi hồi
Sao mây trăn trở một đời lang thang
Hỏi sao chim cứ kết đàn
Lạ kỳ Thiên Chúa ủi an con mình!
Hồn Biển
Vườn Tịnh Tâm, 2/8/2019
Suy niệm Tin Mừng mỗi ngày.










