ĐÊM MƯA
SÔNG PHỐ THỊ NGHÈ
Thơ Dã Tràng Cát
Tôi tự nhủ
Chàng yêu mưa
Nàng đến sớm gọi mùa
Mặt sông lộng gió ùa lên phố thị
Tôi ngước mắt mát lòng tràn giọt nghĩ
Đêm lung linh nước thi vị chơi đùa.
Tôi đã cảm
Nhạc âm trầm
Nốt khuya lùa vỗ nhịp
Tràn tâm tư trang lưu ký bộn bề
Những miền đất trải khắp chốn sơn khê
Mái gia đình cuối ngày mong về kịp.
Tôi đã thấy
Chú chim con
Cuộn lòng đêm chim chíp
Đứa trẻ nằm co quắp góc chợ hôi
Ngực lồng hơi thở dập dờn lỗi nhịp
Mắt mẹ ngồi canh giấc sợ con côi
Tôi đã nghe
Thị Nghè* nổi
Khúc tự tình lóng ngóng
Tiếng vượn kêu** vò võ bóng văn minh
Người muốn ngủ mà tinh tinh chưa ngủ
Lồng tự do giấc mộng cứ rập rình.
Tôi đã biết
Cơn mưa ngớt
Nhịp cầu vin bóng rớt
Ánh xe làn dòng sông soi nước nhợt
Thuỷ triều lên đẩy thuyền trôi rác vớt
Tôi đi tìm nhịp dư âm bất chợt.
Tôi dạo bước
Giữa lòng đêm
Chuông Giáo đường thanh lặng
Cửa nhà Thờ ẩn hiện ánh đèn lu
Tâm thinh lắng Tiếng Tình Yêu tinh trắng
Chúa thức chờ trao nhân loại Lời ru.
Dã Tràng Cát
Một đêm mưa tháng Tư '2018
Trên sông phố Thị Nghè Sài Gòn.