TÌNH RIÊNG
VỚI CHÚA
Thơ Dã Tràng Cát
Con chính mình đong thơ khát tình riêng
Muốn trao hết vào sinh miền bất tận
Cửa lương tâm mở cho đời lục vấn
Hướng thiện toàn non ải vẫn lao lung
Cuộc hội ngộ khoảnh khắc giữa muôn trùng
Ngọn gió lòng buông cung trời nát gãy
Phủ phục đây trước Tình Yêu tìm thấy
Con loài người đón Tình Chúa, Chúa ơi
Mây đưa con lên cao tới đỉnh trời
Hồn thập tự tháp thân trôi Chúa nhé
Thử chén đắng chạm môi hôn thật khẽ
Rót niềm đau nhè nhẹ ngấm mật ngào
Ngắm tình riêng thiên thần sớm xôn xao
Nhục Thể Ngài dạt dào hương thần nhạc
Tự muôn đời chính Ngôi Lời mãi nhắc
Giã trần gian Thiên Thu sẽ cùng về.
Dã Tràng Cát
Cảm hoạ cùng nhà thơ Đỗ Ngọc qua thi phẩm “Khoảng Lặng Buồn Riêng”
Sài Gòn, 2/5/2019
—————————————-
KHOẢNG LẶNG BUỒN RIÊNG
Em một mình trong khoảng lặng buồn riêng
Trao thương nhớ vào nơi miền xa tận
Anh có hiểu là bao ngày vương vấn
Mà ngập ngừng nên tình vẫn mông lung
Sợ thương yêu cách xa giữa nghìn trùng
Sợ tình đắng nơi cung đàn đã gãy
Sợ bước lạc thiên đường không tìm thấy
Và sợ nhiều thôi để vậy tình ơi
Để cho em một chiếc bóng phương trời
Ru hồn mộng trăng trôi về anh nhé
Đừng chua chát nụ hôn vào đêm khẽ
Để em mơ rất nhẹ giấc ngọt ngào
Nắng chợt buồn trên chiếc lá lao xao
Làn gió thoảng rì rào dâng ý nhạc
Hình như gửi cho em lời anh nhắc
Hãy yêu anh sẽ không lạc nẻo về...
Đỗ Ngọc
10/4/2019