BỞI CON ĐƯỢC CHO KHÔNG

Thứ tư - 03/03/2021 21:38
BỞI CON ĐƯỢC CHO KHÔNG
(Mt: 10, 8)

Quanh con bao kẻ cơ hàn
Bao nhiêu người bệnh võ vàng khổ đau
Người phung hủi, sống tủi sầu
Kẻ chìm trong cảnh bể dâu kiếp người...
Rừng còn nghe lá chơi vơi
Lẽ nào con lại vui tươi một mình
Con ơi, con quá vô tình
Uổng bao ân sủng Ta dành cho con!
Cho con, Ta đã cho không
Thì con cũng phải hết lòng cho đi!
Chúa ơi, con đã hiểu rồi
Con là vật mọn giữa trời mênh mông
Chúa cho con một tấm lòng
Để con phải biết cho không đời mình.
Ngày xưa bởi quá thương tình
Đớn đau, Chúa đã song hành cùng con
Bây giờ nắng đã xanh trong

Những ngày yếu ốm, con còn sợ chi
Nỗi đau con dệt thành lời
Với ai sầu khổ, con thời ủi an!
Đôi chân chẳng ngại quan san
Con đi muôn nẻo, viếng thăm ân cần
Lá ngày xưa đã héo hon
Bây giờ thắm lại màu son cho đời
Với ai tưởng đã chết rồi
Con chia Lời Chúa là Lời tái sinh.
Xin làm tia sáng bình minh
Giục cho hoa nở tươi xinh cánh đồng
Bởi con đã được cho không
Thì con cũng sẽ cho không như Người!!!

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây