CÚI XUỐNG BÊN CON

Thứ tư - 03/03/2021 21:31
CÚI XUỐNG BÊN CON
(Mt: 11, 25)

Những người thông thái kiêu căng
Họ thường ỷ lại khả năng của mình
Tưởng mình đầu óc thông minh
Dể khinh đồng loại, chẳng tin Chúa Trời
Ngờ đâu, Chúa nói thành lời
Từng câu, từng chữ tiếng Người vang vang:
“Ngợi khen Thiên Chúa cao sang
Cha đà giấu nhẹm mọi đàng thần thông ,
Kẻ thông thái, bậc khôn ngoan
Ngài không cho hiểu rõ ràng nguồn cơn
Những ai hèn mọn, tâm đơn
Thì Ngài hé mở cho lòng thấu suy!”

Ngày xưa tôi đã ngu si
Kiêu căng tự đắc tưởng là mình hay
Rồi khi gặp cảnh đọa đày
Gặp ngày tăm tối, Chúa rày thương tôi
Dắt tôi qua cuộc nổi trôi
Cho tôi nhận biết Chúa Trời là Cha
Mắt tôi tuy đã mù lòa
Tim tôi lại biết nhìn ra Nước Trời!
Nước Trời ở giữa loài người
Nơi đâu tình mến trao lời yêu thương
Nước Trời như gió tỏa hương
Như nhành lúa miến mục thân cho người!

Chúa ơi, Chúa ở trên trời
Xin thương nhân loại đang thời nhiễu nhương
Xin cho con biết khiêm nhường
Biết mình hèn mọn, theo đường Chúa đi
Vì con là kẻ ngu si
Chỉ xin được mãi ở lỳ trong Cha
Cho lời thơ biết ngợi ca
Cho vần thơ biết nở hoa giữa đời
Thơ con mộc mạc, Chúa ơi
Nhưng lòng con muốn tỏ lời tri ân
Tạ ơn Cha đã ân cần
Từ trời, Cha cúi xuống gần bên con!!!

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây