LINH HỒN TRĂN TRỞ

Thứ tư - 07/04/2021 03:47
LINH HỒN TRĂN TRỞ

Ta đi ôm lấy phận người
Hai bàn tay mỏi giữa đời truân chuyên!
Thôi đừng chuốc lấy muộn phiền
Thôi đừng như kẻ khùng điên khóc cười?
Bỏ tiền mua lấy thảnh thơi
Mặc cho thiên hạ giữa đời đa đoan!

Chiều thu lá rụng mây ngàn
Hỏi lòng mi có còn nhàn được không?
Mi về với cõi mênh mông
Hành trang mi sắm bởi công những ngày
Này! Này! “Thân xác” thơ ngây
Thảnh thơi không thấy, thấy đầy nguy cơ!!!
Xác ơi! Đừng có hững hờ
Cuộc đời chẳng dạy chữ ngờ cho ai
Cánh hoa nở giữa nắng mai
Đâu ngờ mau chóng tàn phai trong chiều
Tuổi xuân đâu mãi diễm kiều
Chỉ riêng vẻ đẹp tình yêu mãi còn
“Cái tôi” là cái cỏn con
Tại sao mi phải tự tôn nó hoài?

Hồn ơi! Ta đã mệt nhoài
Còn ngươi rảnh rỗi thở dài chán ghê!

Xác ơi! Mi phải quay về
Cho ta thanh thản đề huề cùng mi
Tiền nhiều cũng chẳng là chi
Có ai mua được thảnh thơi đâu mà
Ta rời khỏi chốn phù hoa
Cho đời ta được hiền hòa bên nhau
Đi tìm hạnh phúc mai sau
Ta tìm đến với tình yêu con người.

3/7/2013
Vũ Thủy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây