NHỚ BỐ!

Thứ tư - 07/04/2021 04:45
NHỚ BỐ!

Bố ơi!
Nhà mình bây giờ vắng vẻ
Mẹ một mình quạnh quẽ cô đơn
Mẹ trầm mặc hơn mỗi khi nắng chiều sắp tắt
Mắt mẹ luôn hướng về một cõi xa xăm...

Mẹ chăm chút cho bàn thờ của bố
Bằng những đóa hoa tươi và bằng cả những câu kinh nguyện...

Bố ơi!
Còn đâu những buổi chiều bố và mẹ sóng đôi
Dâng những lời kinh Mân côi cho Đức Mẹ
Dâng những bài ca Thánh vịnh cho Thiên Chúa toàn năng
Dâng tất cả muộn phiền vào tay Chúa quan phòng

Bố ơi!
Con không thể cầm lòng
Những giọt nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên má
Vì thương mẹ vò võ sớm hôm!

Bố biết chăng
Mỗi món ăn, mẹ lại nhắc bố
Mỗi kỷ niệm ùa về mẹ lại nhắc bố
Căn nhà thân yêu như mất nửa mái rồi.

Con ngồi đây nhớ giọng nói ngày xưa
Nhớ những chiều mưa bố còng lưng tát nước
Nhớ từng bước chân bố nhẹ đến bên giường...

Bố chẳng nói
Con biết tận đáy lòng bố thương con nhất
Con tật nguyền, lòng bố xót xa
Con biết thế, nên đã cất giấu những giọt nước mắt đắng cay
Để bố mẹ ngày ngày vui sống...

Ngoài trời
Mưa rơi nặng hạt
Nước mắt con nhạt nhòa vì nhớ bố
Nước mắt con mặn đắng vì thương mẹ
Nước mắt con lăn dài vì chẳng còn có bố!

Mưa vẫn rơi trên phố
Triệu hạt rồi, con nhớ bố không thôi
Nước mắt con mồ côi lăn hoài trên má
Xin nguyện cầu cho linh hồn bố được thăng hoa!

15/6/2013
Vũ Thủy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây