NGOÀI ĐỊA ĐÀNG

Thứ năm - 20/05/2021 03:07
NGOÀI ĐỊA ĐÀNG

Vì bất nghĩa Trời đuổi ra Địa Giới
Nơi u sầu lút ngập đến muôn năm
Nơi đau thương vùng dậy mãi khôn cầm
Người vất vả và cỏ cây khô héo
Trời ở đây, trời không còn huyền diệu
Thơ trong lòng người cũng bớt tuôn ra
Hương anh linh trong thể chất sum hoà
Bỗng dưng biến ra thành câu tình ái
Và ở đây người trở nên ngây dại
Hồn thất tình lạc lõng đến vô biên
Ôi, mất rồi tất cả nét trinh nguyên
Người chết chóc!
Ngọc hoá ra thành đất!
Muôn tinh tú đắm chìm trong ngây ngất
Quên mất lời vạn tuế Đức Chúa Cha
Và còn đâu khúc hát tự trời sa
Từng kết hợp bởi ngàn hoa ấm áp
Trăng bẽn lẽn trong đêm trường ngơ ngác
Ôi, u sầu giăng kín cả không gian
Nơi muôn năm rối rắm sợi tơ vàng
Nơi miệng ngậm phải ngàn câu ly biệt
Nơi hồn chở đầy tình yêu thê thiết
Nơi chân thần u ám giấc chiêm bao
Nơi tơ lòng vạn thuở đổ xanh xao
Nơi tăm tối trở nên thành bất diệt
Chỉ còn ngoài không gian là tinh khiết …

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây