THEO DẤU HƯ VÔ

Thứ năm - 20/05/2021 03:14
THEO DẤU HƯ VÔ

Con tàu chở bao nhiêu là giọng ngọc
Trời tiêu diêu theo khói sóng Bồng Lai
Mỗi đường trăng là phô bao gấm vóc
Chim đùa bay lùa tiếng nhạc sơ khai.
Tàu đang đi chưa tới bờ Thiên Cổ
Trong hư vô mờ mịt bóng trăng sao
Trên không giới tinh anh phơi lồ lộ
Ôi tuyệt vời! Ai vẽ nét chiêm bao.
Trời thực rộng cũng như pho triết lý
Nghĩa là bao tình vị chảy phiêu phiêu
Có hơi lạ, nghĩa là điềm thiện mỹ
Đây, a ha! Trời rất mực cao siêu.
Trời là một dải lụa vàng căng thẳng
Mà tàu đi không lùa vết phàm nhân
Nguồn ánh sáng trên đôi bờ thinh lặng
Ta đến đây châu ngọc chạm toàn thân.
À, thì ra ta đã vào Bạch ngọc
Trời đưa ra nào muôn đạo hồng quang
Bên kia dải huyền vi trăng mời mọc
Ta nghe như dòng nhạc chảy thênh thang.
Trăng và nước hoà tan ra thành vũng
Còn thơ là bầu khí quyển vây quanh
Trăng ngập lút, song không hề nao núng
Ta cứ đi trong màu sáng tinh anh.
Con tàu chở một đêm thơ bát ngát
Đầu canh hai là nhập nước Thiên Đàng
Trăng hoà khúc sao sương và thơ nhạc
Tan, tiêu tan không còn biết thời gian.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây